Nhập từ cần tìm và nhấn Enter

[NƠI ĐẶT QUẢNG CÁO - GỌI NGAY 0911296103]
author photo
Đăng bởi: Thời gian:

Cuộc sống gia đình chạy ăn từng bữa giữa nhà trọ chật hẹp làm tôi thấy ngột ngạt. Hai vợ chồng ngày nào cũng nhìn vào bữa cơm đạm bạc cuối ngày mà chẳng ai nói với ai đến một câu.


Tôi năm nay 27 tuổi, còn chồng tôi 28. Chúng tôi kết hôn đã được 6 năm, đó là kết quả tình yêu của cô sinh viên sư phạm là tôi và chàng kĩ sư xây dựng là chồng tôi. Khi lấy anh, tôi cũng có chút băn khoăn vì gia đình anh quá nghèo.


Bố mẹ anh là nông dân, nhà chỉ có đôi ba sào ruộng. Các cụ lại già cả, đau ốm liên miên nên kinh tế rất eo hẹp, chẳng có đồng ra đồng vào. Anh ra trường cũng chỉ kiếm được công việc thường thường với mức lương tháng 6 triệu. Trụ lại ở đất Hà Nội, anh mãi vẫn không thăng tiến được.


Ra trường, bố mẹ anh giục cưới. Phần vì hai cụ đã luống tuổi, phần vì chúng tôi yêu nhau cũng khá lâu. Biết lấy anh là khổ, là nghèo nhưng vì yêu, tôi vẫn đồng ý lên xe hoa về nhà chồng. Thôi thì như lời anh nói: “Vợ chồng cùng đồng tâm hiệp lực chắc chắn có ngày làm nên”. Thế là đám cưới diễn ra trong khi vợ chồng tôi đều mới ra trường, cả hai đều trắng tay.


Nói thật với các bạn, thời gian đầu dường như kinh tế không hề ảnh hưởng nhiều đến tình yêu của chúng tôi. Tôi đi gia sư, còn chồng tôi làm việc cho công ty tư nhân. Cuộc sống đạm bạc nhưng chúng tôi thấy hạnh phúc.


Thế nhưng cái màu hồng của hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Vận xui đeo bám thế nào, vợ chồng tôi mãi chẳng ăn nên làm ra được. Sau khi lấy anh, tôi đem tấm bằng tốt nghiệp đến gõ cửa các công ty xin việc. Không người quen, bằng cấp lại chẳng xuất sắc nên tôi không xin nổi một công việc khấm khá nên đành ở nhà nội trợ và gia sư thêm.


Rồi vợ chồng tôi sinh bé gái đầu. Có con, nảy sinh bao nhiêu thứ phải chi tiêu. Hàng tháng phải đối mặt với các khoản thu chi, tôi mới thở dài ngao ngán. Vợ chồng tôi vẫn chưa có nhà, mà phải đi thuê trọ với giá 1,5 triệu/tháng. Rồi các khoản: tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại, tiền ăn, tiền xăng xe, tiền mua sắm vật dụng trong nhà, tiền mua sữa, mua tã, quần áo cho con… rồi tiền cưới xin, thăm người ốm, bà đẻ, tiền về quê hàng tháng thăm ông bà…


Sau khi sinh xong, tôi “rải” hồ sơ khắp nơi để mong tìm được một công việc gì đó trang trải cho cuộc sống gia đình nhưng đều nhận được cái lắc đầu của nhà tuyển dụng. Có quá nhiều người muốn tìm việc trong khi số lượng công việc lại có hạn. Tôi lại đành quay lại với công việc gia sư để nuôi hi vọng tìm được công việc ưng ý với mình.


Kinh tế gia đình tôi ngày càng eo hẹp khi mấy năm nay bất động sản xuống cấp, nghề xây dựng mất giá, chồng tôi đi làm cả tháng mà chẳng có một đồng lương mang về.


Bữa cơm của chúng tôi hết sức đạm bạc. Lúc nào đi chợ, đầu tôi cũng căng ra, tính toán từng mớ rau, củ hành. Mỗi ngày tôi chỉ được phép tiêu 50 ngàn nên thức ăn lèo tèo chẳng được bao nhiêu. Khi nấu, tôi phải cố gắng nêm hơi mặn để ăn cho tiết kiệm. Còn mỗi lần con ốm đau là vợ chồng tôi cuồng cuống tìm cách vay bạn bè, người thân để trang trải. Nhiều lúc nghĩ mà cực, tôi thấy thương con, thương chồng và thương mình quá đỗi.


chồng nghèo

Thiếu tiền, nghèo khổ, tình cảm vợ chồng cũng vì thế mà vơi đi. Cứ vài ngày, vợ chồng tôi lại cãi cọ vì chuyện tiền bạc. Ảnh minh hoạ


Cuộc sống gia đình chạy ăn từng bữa giữa nhà trọ chật hẹp làm tôi thấy ngột ngạt. Hai vợ chồng ngày nào cũng nhìn vào bữa cơm đạm bạc cuối ngày mà chẳng ai nói với ai đến một câu. Còn đâu cái thời lãng mạn nữa? Nếu trước đây mỗi ngày cuối tuần chúng tôi đều chở nhau trên chiếc xe đạp cũ dạo quanh phố phường thì giờ đó trở thành kỉ niệm xa vời bởi tôi còn tìm thêm lớp, chồng còn tranh thủ cày thêm. Tất cả chỉ vì đồng tiền. Cả hai chúng tôi lúc nào cũng thấy mệt mỏi.


Lấy chồng nghèo cũng lắm cái tủi. Nhìn bạn bè xúng xính mà tôi chạnh lòng. Bạn bè cứ trách, từ khi “theo chồng bỏ cuộc chơi” chẳng thấy tôi xuất hiện, gặp mặt ai. Cái nghèo đeo bám, tôi nào có dám đua theo chúng bạn. Những đứa bạn thân thân mời đi uống trà chanh tâm sự tôi còn dám đến, chứ những bữa ăn mất vài trăm là tôi lại phải xin khất.


Mỗi lần đi họp lớp, thấy tụi bạn khoe được chồng tặng dây chuyền, mua xe máy mới mà tôi tủi phận. Dạo này rộ lên phong trào chị em mua váy chống nắng. Nhưng người ta xe ga mới cần váy vóc, chứ tôi đi con Dream Tàu cũ kỹ phải đạp mãi mới nổ thì váy chống nắng làm gì cho mệt. Thiếu tiền, nghèo khổ, tình cảm vợ chồng cũng vì thế mà vơi đi. Cứ vài ngày, vợ chồng tôi lại cãi cọ vì chuyện tiền bạc.


Lần gần nhất khi cãi nhau anh bảo tôi sống thực dụng, mê tiền. Thậm chí, anh còn bảo nếu không chịu được thì hãy li hôn và lấy người nào đó giàu sang hơn, anh không cần người vợ không biết thông cảm như tôi. Tôi chỉ biết òa khóc nức nở. Trước khi lấy chồng tôi đã đoán được tất cả những điều này vậy mà còn đâm đầu vào để chịu khổ, chịu nhục. Tôi hối hận lắm. Giá như, tôi không vội lấy anh thì đâu phải chạy ăn từng bữa như bây giờ. Mới lấy nhau được hai năm mà tình cảm vợ chồng sứt mẻ, chữ tiền lúc nào cũng hiển hiện trong đầu.



Nhiều lúc tôi thấy hoang mang bởi không biết cuộc sống của mình sẽ đến đâu. Nhìn tương lai phía trước, tôi thấy thật mù mịt, cuộc sống chạy vạy luẩn quẩn chẳng có lối ra. Có chị em nào lấy chồng nghèo như tôi không?



Bởi Lan Anh Trần | Webphunu.net



Nỗi niềm cơ cực khi lấy chồng nghèo

Mời các bạn viết lời bình cho bài viết!

Nhấp để nhận xét